Xin cảm ơn Đời, cảm ơn người...
Cảm ơn bàn tay truyền hơi ấm,
Sưởi tâm hồn giá lạnh, hoang vu.
Cảm ơn ai, ơn đời thương xót,
Dù một lần gặp gỡ đơn sơ.
Một lần thôi, mong ước một đời,
Hơi ấm nào mãi tỏa trong tôi.
Cảm ơn cuộc đời!
Tự sự chuýt chơi
Có khi nào trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình đã vội bước qua nhau!?
Bước lơ đễnh không ngờ đang để mất,
Một tâm hồn ta đang đợi từ lâu?!!!
"Em cứ nghĩ em như hoa cỏ may
Trả lờiXóaAnh là gió lay hồn em thoáng chốc
Bỗng bất chợt, một sáng choàng tỉnh giấc
Mới biết rằng cơn gió chỉ vu vơ.
Em giận hờn ghét lây hoa cỏ may
Em vò nát ném tung vào vô vọng
Bỗng nghĩ lại thấy mình thật ngốc
Gió đã đi đâu dễ sẽ quay về…"